Cái thằng viết bài trên Kenh14 chắc có lẽ là chưa đi Mùa Hè Xanh bao giờ. Bằng chứng là có 2 tấm ảnh trong bài, một tấm hắn ăn cắp của facebook-er Giang Phạm, tấm còn lại ăn cắp ảnh của tôi gửi báo Sài Gòn Giải Phóng năm 2012. Nhưng nói cho cùng thì, bản thân cái gọi là Mùa Hè Xanh về mục đích đã không nhiều ý nghĩa như ban đầu.
Còn nhớ cách đây không lâu, trên Danviet.vn (3) đăng bài viết về một chuyến ra quân của 1.000 sinh viên tình nguyện tại Hà Nội. Cuộc ra quân đã hoàn thành một công trình thanh niên là một con đường nông thôn dài 700 mét với giá 1,5 tỷ đồng. Tuy nhiên, theo cách chuyên gia nhẩm tính, để làm một con đường như vậy, người ta chỉ mất 150 lao động, với số ngày công ít hơn, và tổng kinh phí chỉ với 500 triệu đồng.
Không hiểu rằng 1 tỷ đồng kia đã đi đâu khi công trình thanh niên đó đã hoàn thành. Nhưng nếu như không có chuyến ra quân làm “tình nguyện” của 1.000 sinh viên kia, ngân sách đã tiết kiệm được số tiền đủ để xây 2 cái nhà vệ sinh trường học ở miền núi cho các em học sinh tiểu học (tính theo giá Quảng Ngãi).
Tôi cũng đã từng tham gia và sau này là thăm rồi đưa tin về Mùa Hè Xanh. Tôi từng đứng lớp dạy các em nhỏ miền núi, cũng như là người sau cùng trở về, dọn lại nhà dân khi đoàn chiến sĩ vô ý thức trở về thành phố mà không chịu dọn dẹp lại chỗ ở của mình tại nhà bà con. Lật giường lên, toàn bao cao su đã qua sử dụng.
Vì đã tham gia nhiều Mùa Hè Xanh, nên tôi rút ra được một kinh nghiệm rằng, cán bộ Đoàn là những kẻ cơ hội bậc nhất trong hệ thống chính trị này. Mỗi Mùa Hè Xanh qua đi là thêm một lần bảng thành tích của họ dày thêm. Nhưng nếu ai từng là chiến sĩ, hãy thử nhìn lại xem trong suốt 1 tháng ấy mình đã làm được gì ngoài việc làm dày thêm thành tích cho các báo cáo cuối năm để tiện bề thăng tiến cho các cán bộ Đoàn? Đoàn thanh niên là một phong trào tiền phong có thể tập hợp được một lực lượng đông đảo, nhưng lực lượng ấy sẽ làm được gì với 1 tháng ngắn ngủi, khi mà thời gian để khóc vì nhớ mẹ và nhớ người yêu đã hết 1 tuần?
Nếu bắt buộc Mùa Hè Xanh phải tồn tại, bạn muốn làm chiến sĩ thì trước hết bạn phải xác định xem bạn có thể làm gì. Người ta không cần những cô sinh viên mặc quần jeans đi làm đường; không cần anh sinh viên gầy còm, đeo kính đi dọn cỏ, vét mương. Trong những công việc ấy, họ chỉ là những con gà công nghiệp. Còn nếu dạy học, tư vấn pháp luật, đâu cần đến mấy chục chiến sĩ cho một đội hình? Chỉ cần những người thạo việc là đủ.
Tôi tự hỏi, khi các sinh viên mặc quần jeans, không bảo hộ lao động này thực hiện công trình thanh niên giá 1,5 tỷ, họ là chiến sĩ hay trở thành mối lo cho ngân sách?
Ảnh: Dân Việt
Có rất nhiều hội, nhóm, câu lạc bộ sinh viên thiện nguyện trên khắp các trường Đại học. Họ không cần một lý tưởng chính trị dẫn dắt, họ hoạt động đơn lẻ nhưng vô cùng hiệu quả. Chỉ với vài người, họ có thể làm được tất cả những công việc mà có thể một đội hình Mùa Hè Xanh vài chục chiến sĩ không thể làm được. Nếu bạn đọc báo, có thể thấy một rạp chiếu phim 3D được đưa lên miền núi; một thư viện được mở ở vùng cao; những ruộng rau được trồng vì cộng đồng; hoặc như những bữa cơm có thịt được đến với đồng bào đói rách… Họ hoạt động lâu dài và có mục tiêu nhất quán, họ đâu cần đến Mùa Hè Xanh mới chứng tỏ mình là sinh viên.
Mùa hè qua rồi, nhưng nếu bạn muốn nó trở thành một Mùa Hè Xanh thì ngay bây giờ, nếu thực sự có tấm lòng, bạn vẫn có thể khiến nó xanh theo cách của bạn.
***
(1): Mình biết, hằng năm lượng sinh viên xin đi tình nguyện Mùa Hè Xanh ở các Đoàn trường Đại học rất đông. Nếu các Đoán trường muốn cảm ơn mình vì nhờ bài viết này mà số lượng đó bớt đi chút ít thì không cần đâu. Giúp được mọi người việc gì là mình vui rồi.
(2): Tấm ảnh của Giang Phạm chụp đẹp thế mà bị dân ăn cắp nhà nghề Kenh14 nó copy về rồi cắt luôn phần ký tên bên dưới. Thương thằng bé quá cơ chứ.